Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

Mùa thu anh ở biển...


23:06 5 thg 9 2012Lời bình 43Nguồn trích 01863 Lượt xem Công khai


Photo- Cỏ
























Mùa thu anh ở biển...


Những lớp sóng cứ đánh mãi đánh mãi vào bờ đá

Mùa thu này anh ở biển...

Những tiếng gió cứ thổi mãi thổi mãi... kể từ dạo đó

Kể từ dạo những chiếc vỏ ốc biển sâu biết hát điệu buồn

Đã triệu triệu năm...

U... u... u... u...

Vi vu những cánh chim hải âu

Chao trên triền sóng trắng

Những thương nhớ người ơi!

Đã hóa sóng bạc đầu.


Mùa thu này anh ở biển...


Nắng cứ mênh mang như thể nhắc điều gì...

Có lẽ nắng nhắc về những vết chân trần đã từng có lần in lên cát bể

Những vết chân giờ... lưu lạc nơi đâu?

Gió vẫn thổi ầm ào, sóng vẫn vỗ lao xao

Và những chiếc vỏ ốc của trùng khơi xa ngày đêm vẫn hát

Khúc khát khao về những con tàu...


Bay đi... Bay đi... Những cánh chim hải âu...

Nghiêng bên triền sóng biếc.


Mùa thu này anh ở biển...


Tìm nhặt viên sỏi nâu lấp lánh ánh cười

Cũng chẳng để làm gì, cũng chỉ để tưởng tượng màu chiều trong đáy mắt em thôi.


Người xa ngái... xa ơi!


Mùa thu này

Anh ở biển...


Hắc Hải... Ngày đầu thu...
05/9/2012- Cỏ


Photo- Cỏ

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013

Bing boong...


22:24 26 thg 8 2012 Lời bình 19 Nguồn trích 0 1455 Lượt xem Công khai


Rừng Nga buổi đầu thu. Photo- Net

Bing boong...

Mùa đã lại về qua ngõ

Nơi ta ngồi

buổi chiều

Ngắm những đốm lá đã bắt đầu ngả màu,

úa tàn

đã bắt đầu phai đi...

Ngày hãy còn nắng quá

Nắng đến nỗi chẳng có lấy một chú quạ đen nào có thể đỗ được ở phía bên trên những mái tháp sáng hình tròn

Tiếng chuông nhà thờ Chủ Nhật buông như buông những lời nguyện buồn lên nỗi trống vắng của lòng ta

Bing boong...

                       Bing boong...

Chao ơi là mênh mang gió người,

cùng

rưng rưng hoa cúc

Chao ơi là mây trắng bay ngang trời

Đã bao lâu rồi ta không về?

Vào mỗi độ thu giăng hè phố...

Bing boong...

                       Bing boong...

Ta ngồi gõ hoang mang những ngón tay xuống đỉnh đầu của mình rồi ngu ngơ tự hỏi, rằng:

Quê nhà bây giờ... hoa sữa đã thơm chưa?

Mẹ đã ngồi bên cửa?

Em hong tóc rối

dỗi mùa...

(Và rồi thì..., cũng chẳng còn có cách gì để có thể hiểu cho nổi được vì cớ làm sao mà ta bỗng dưng lại cứ thấy nhớ đến quay quắt, nhớ đến cồn cào giọng của người đàn bà bán hàng rong vẫn thường hay cắp chiếc rổ đựng dăm ba quả thị chín vàng rươm... có tiếng rao như hát ở những mùa thu xa xăm năm trước đến thế?)*

Bing boong...

                       Bing boong...

Hóa ra là ta đã có được đến một nửa dặm đời tha phương,

một nửa dặm đời lưu lạc,

một nửa những giấc mơ đêm đêm có em có nụ cười thân thương của em với chiếc má lúm đồng tiền nhỏ xinh đủ để khiến cho lòng ta mãi còn phải muộn phiền lưu luyến

Bing boong...

                       Bing boong...

Hời...

Gió sao mà gió thế?

Xin đừng mang mùi

hương tóc của em đi...



Mùa đã lại về,

qua ngõ

Nơi ta ngồi một mình,

buổi chiều

Nhìn nỗi nhớ của ta rơi lao xao

lao xao

trong vắng

Vắng chi mà vắng thế?

Vắng đến mức chẳng còn có thể nghe thấy được bất cứ một thứ âm thanh tiếng động nào ngoại trừ tiếng vỗ cánh tao tác của những chú quạ đen khổng lồ đang lượn đi lượn lại tìm chỗ đỗ lên phía bên trên những mái tháp sáng hình tròn

Ừ, thì ngày cũng đã sắp sửa bắt đầu cạn rồi...

Về thôi!

Tiếng chuông nhà thờ Chủ Nhật buồn buông vào không trung những tiếng kêu bing boong... bing boong... nghe y như thể những lời nguyện cầu dành riêng cho người đi nơi dốc nhớ

Bing boong...

                       Bing boong...

Bing...

             boong...

                             Bing...

                  boong...                         
  


ớc Nga... Chiều ChNhật... Ngày 26 Tháng 8 Năm 2012 - C   

*Câu này lấy ý từ một... Trả lời Bình luận của Hạ Ly cho Cỏ ở bên nhà bạn. Cỏ mang về ghép vô bài, mà chưa có kịp hỏi xin ý kiến gì. Mong bạn thứ lỗi!!

Hạ Ly

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

Tình tự với dòng sông...


Về với dòng sông
Nghe tiếng sóng âm u buổi chiều thăm thẳm
Chảy đi sông ơi... về miền quên lãng
Có gì mà nhớ nhung
Những bãi bờ lau nhau chập chùng đá dựng
Chảy đi... nơi xa ngái sẽ là miền vĩnh cửu
Rồi sông sẽ gặp bến bờ vui.

Về với dòng sông
Nghe gió hoang vu thổi nghìn năm cũ
Lau lách tự tình những nỗi niềm cỏ hoa tiền sử
Tiếng chim xanh hót rũ gọi bầy
Trên đầu mây trắng vẫn còn bay...

Ơi dòng sông trinh nguyên ta đã về đây
Sao mãi bên bồi bên lở
Sông là sông thương, sông tên là nhớ
Lời yêu đương...
Ta không kịp ngỏ
Để chuyến đò ngày đó... lỡ
                                      ... sang ngang

Về với dòng sông
Khóc cho vơi nỗi buồn
Rồi ngày cũng sẽ qua

Em như dòng sông đã trôi xa
Sao con sóng cứ xô lòng ta mãi...

Tháng 8/2009 - Trần Đình Bảo



Em như dòng sông đã trôi xa...

























Blog | Cỏ - HK - Yahoo! Blog    

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Dáng xưa...


Photo- Cỏ

























Hình như có một buổi sớm mai mùa thu nào tôi đã nhìn thấy em buồn

đã nhìn thấy những giọt mùa thu long lanh long lanh trong đôi mắt của em

những ngọn cỏ ướt sương đêm...

và rồi cứ giống hệt y như thể là những người không quen

em đã lặng lẽ đi qua ngày lặng lẽ đi qua tôi lặng lẽ đi qua hết thời trai trẻ của tôi qua hết cả thời em con gái

điềm nhiên em không ngoảnh lại

một lần...

Đ chiều nay...

                      chỉ mình tôi ngồi nhìn hoa lá rụng

tự dưng nhớ nét môi em cười

Hình như đã lâu lắm tôi không còn được nghe tiếng bước chân em về trên quãng đường này

mây đã thôi bay từ dạo ấy

nhưng gió..., em , nhưng gió thì vẫn vậy vẫn cứ thổi miệt mài suốt con phố cũ

nơi đó có những bông cúc mùa thu vẫn nở

dịu dàng... dịu dàng...

một dáng em xưa...

Đêm...

         Tôi nằm nghe mưa

Hình như cũng đã lâu lắm lâu lắm rồi mưa không còn mưa rơi nghìn trùng nghìn trùng mưa rơi thế nữa

Tôi cũng có biết tóc em bây giờ rất nhiều sợi bạc

Thời gian trôi như nước chảy qua cầu

Nhưng mà có cách nào đ cho tôi có thể giữ lại được mãi mãi dáng em đi nghiêng trong chiều...

Có cách nào?

Mưa rơi...

Mưa vẫn cứ rơi rơi hoài...

                       xuống mùa thăm thẳm

xuống mịt mùng nỗi nhớ

một miền Em.


Kr. 07/10/2011.
Trần Đình Bảo



Photo- Cỏ