Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Tây Hồ 3

Tây Hồ 3



...
Tóc em bồng bềnh trong gió, dập dờn trên từng lớp sóng lá hanh vàng

Cây sấu già đầu ngõ, cành đan tay như khoanh dạ với mùa thu

Nắng chải mái buồn xa vợi, năm cửa ô mở ra phía ngày xưa

Xao xác cánh heo may, lũ sâm cầm đã bay về phương Nam giữa mùa di cư có chân trời mặc váy mây hồng
Em tô lại cho ráng chiều bằng màu môi hôn òa lên nắng
Quấn cho Tây Hồ dải khăn hương hoa sữa, có ấm lại được không, ơi nụ sen còn ngái ngủ trên cành...
Thắp nén nhang lên miếu Hai Cô ngày nọ, hương còn loang theo từng gót em về. Đêm khấn niệm hạt sao trời lấp lánh, lời cố nhân rơi bên gối thì thầm vọng lại phía ngàn năm
Cho em vớt lại nụ cười bữa nào thả vội, vì dòng sông không chứa nổi một ánh mắt nhìn
Cho em nhặt lại vết chân xưa có còn in hình trên cát, chớ để lạc loài giữa xói buốt thời gian...


Tây Hồ ơi!
Cho em gửi về đây tất cả
Cả những mênh mông của đồng cỏ tít tắp chân trời
Cả những thăm thẳm nguyên sơ đại ngàn bất tận
Và cả những cánh buồm đỏ thắm còn lênh đênh giữa trùng khơi


Tây Hồ ơi!

Cho em nghiêng lại một lần trên sóng
Vuốt mái thời gian điểm một nét thu vàng
Cho em được hé một cánh sen chiều trong trắng
Để ngọc ngà non nuốt mãi Tràng An.


Đặng Hà My- 2010

Nhật ký của em...

Thư mục: Bạn viết



Ngày... Tháng... Năm...

Gió cứ thổi, mùa cứ tiến dần về.

Từng trang thư của người, lời thủ thỉ bay lên thả vào ý nghĩ, hòa trong khúc giao hưởng mùa Thu tháng 10, sau số 1 là số gì? Đếm đi, mấy?

Tình ta cớm nắng, không tràn đầy để gom về một trảng vàng thơ mộng, nhưng cũng vừa đủ một vốc cho khỏi cóng bàn tay.

Có nỗi buồn lặn vào sâu trong đáy mắt.

Có những con chim sa xuống từ 9 góc trời có 10 phương dông tố.

Em lạnh lùng giữa cả bể hôn nhân, sóng vỗ tóe tung từ 12 bờ không bến… Vỗ vào đâu, ơ sóng? Ngọn khổ hạnh, ngật ngừ òa khóe môi câm?

Em đi… Phố im lìm quay về góc đợi đầu tiên ngày người tới. Phố ngó xuống những vết chân chầm chậm còn vương đầy trên cỏ.

Em đi… Nụ hôn từ biệt rã rời, bàn tay buông lơi ngàn trùng xa cách.

Em đi… phố gọi tên em, phố hát khúc ca hoang vu;

Khúc ca hoang vu… từ lúc em đi…

Người cúi xuống bên bản nhạc tuyệt vời, bàn tay ngập ngừng… muôn đời không dám chơi đến phía tận cùng…

NỐT CHÓT!

Đặng Hà My 06.12.2011



               

Năm Mới Dương Lịch(Về Bến Hoàng Hoa)

Thư mục: Bạn viết
 








 











Năm Mới Dương Lịch(Về Bến Hoàng Hoa)
...

Em về, mùa xôn xao lá. Mật cây chảy tràn những con đường em qua… Nắng êm như em, em êm như nắng. 

Đôi mắt trong veo thật lạ.

Chén trà Bát Bảo ươm khói…

Khói bảo em về như về như mây

Mây ngỡ em về như khói

Chuyện buồn vui cứ chạy vào đêm…

Buổi đêm thường có loài cáo 9 đuôi bắt nhịp hát múa dưới trăng ngà… thấy thuyền vua mê mẩn đi tìm trong sóng gió Tây Hồ đẫm ngát hương sen.

Anh dặn, khi nhớ anh cứ ra bến Hoàng Hoa gọi, anh sẽ về bên em như tia nắng cuối cùng*(1)

Em thèm tiếng cười Thị Nở nên đeo dải yếm nâu sồng chạy dọc bờ sông Hồng nghe sóng ầu ơ vỗ…

Em khát của chua Thị Mầu nên trễ cổ yếm đào chạy quanh 36 phố phường nhặt mùi sấu rụng trong làn điệu í a…

Em sang Paris nhìn lên nhà thờ Đức Bà và thấy bóng thằng gù Quasimodo trên những tầng chuông tháp, tiếng chuông bính bong phóng ngược về miền cổ thực thực mơ mơ…

Trong đời, đã ai có lần mơ ước…

Nhưng mơ chi làm kiếp Mỵ Châu bi lụy để ngàn năm lông ngỗng bay rạch nát trắng lệ trời?

Thèm chi khả ái Thúy Kiều để mấy trăm năm họ Từ phải chết đứng giữa sương gió thanh thiên?

Mà này… cũng đừng mộng ngai vàng hoàng tử rồi một đời phải lộn kiếp lột xác mấy lần hỡi Tấm ơi?

Thôi thì ta đi xem sáo sang sông, sáo sang sông chân nó nhón hay nhảy lò cò?

Hay ta về miền quê nằm nghe tiếng sáo, Trương Chi hiện ra dưới đáy cốc thấy lòng quặn thắt có gì mà vui? Con chim cu gáy giữa trưa nhắc nhở, bổ đôi, bổ ba, bổ tứ…

Thì đây, em còn một dòng thư… một dòng thơ nữa và thơ nữa…

Vẫn chiếc lá kia gieo nẻo muộn màng…

Em sẽ viết và em sẽ gửi

Nếu đọc xong anh nhất định kết vợ chồng*(2)

Không, vẫn còn!

Nếu đọc xong, dù có ở 9 tầng trời, 10 tầng đất chắc chắn anh cũng sẽ quay về bên em…

Và đây nữa…

Nếu đọc xong, dù có lưỡi quắn má kề, anh cũng sẽ rời bỏ em và biến đi ngay tức khắc!

Nhưng trước hết, anh phải thề!

Chờ nhé. Em sẽ gửi…
__________________

*(1) ý thơ Trần Hòa Bình.
*(2) ý thơ Hoàng Thị Vinh.

Germany 31.12.2011 Đặng Hà My



Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Và con tim ấy đã tái sinh

Category: Bạn viết, Tag:
03/06/2012 08:56 pm
 
Trái tim vốn màu nâu, em tìm thấy nó trong giỏ, bữa ấy siêu thị vắng người, mối nhân duyên không ồn ào, không báo trước.

Trái tim nâu nhu mì im lặng.

Em đã phải lòng nó.

Chưa bao giờ em gặp một trái tim biết lặng im bên em lâu đến thế, dẫu cho đêm em về rũ rượi như ác quỷ, tháo kính áp tròng và một bên mắt bỏng như cục than hồng, trong đêm trái tim nâu âm thầm thấu hiểu, với nó, những người đàn bà khác dường như thừa một mắt.

Sáng sớm, em còn ngái ngủ, quờ tay bên cạnh, trái tim nâu ấm áp, hiền lành.

Trưa mệt, em uể oải cuộn mì thành tảng to, tống đầy một miệng, thấy trái tim nâu nứt một kẽ nhỏ như con mắt ngạc nhiên lo lắng giùm dạ dày em, bỗng mỉm cười và tự nhủ phải thương mình.

Chiều thu gom ngày dài để trở về nhà, thấy trái tim nâu buồn buồn trong bóng chạng vạng hoàng hôn, nỗi buồn xót mười ngón tay em quạnh vắng.

Tối, mấy người trẻ cùng nhà chẹp chẹp cái mỏ, kêu thèm ăn bún thịt nướng, thèm chè trôi nước, và cắc cớ thèm cả khoai tây chiên, vốn không ăn nhập gì tới hai món trên.

Em luộc bún, nướng thịt, vo bột nếp, đãi đỗ làm mấy món đã thèm cho họ, tiếng ực ực nuốt khan nước miếng của mấy người trẻ đi qua đi lại, khi thịt thơm đỗ thơm, lừng lên thấm gian bếp chật.

Nhưng trái tim nâu của em, em giấu kín, chẳng bao giờ có chuyện chiên khoai đâu, nhỉ.

Thế mà đã hơn hai tháng, giờ thì nắng lên, gió lên, trái tim nâu cựa quậy, cựa quậy, kẽ nứt bữa trước giờ đâm chồi, em khẽ khàng đặt trái tim nâu trên bàn tay nói lời tạm biệt.

Em buồn, trái tim nâu cũng hơi buồn. Buồn mấy thì cũng đến lúc phải xa nhau thôi, nghe đứt lòng từng đoạn, mai này ai bầu bạn cùng em, ai nhìn con mắt đỏ của em và thấy mọi người đàn bà đều thừa một mắt..?

Tự nhủ lòng, trái tim nâu ấy đang chuyển mình và tái sinh thành đời sống khác, một đời sống không im lìm - như em. Và ban mai bữa nay, em bằng lòng vùi chôn một mối tình thầm lặng.

Tái sinh nhé, để xanh cùng mùa xuân rạng rỡ.

Mê Khúc
 
 

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Nghe tiếng mưa đêm...

Category: Lặng lẽ, Tag: Đời sống, Khác
11/29/2011 05:04 pm
                                                                             
Đêm nghe tiếng mưa rơi
Từng giọt từng giọt chơi vơi

Lạnh lùng từng giọt không thôi

Tiếng mưa hắt hiu buồn tênh

Lòng day dứt bao niềm riêng...

 
Mưa vẫn rơi rơi triền miên
Tiếng mưa quắt quay lòng đêm
Nằm nghe tiếng mưa ngoài hiên
Thầm mơ bước chân của em
Về khua gót bên thềm mong
Đời trôi bớt bao muộn phiền
Về hong giấc khô mùa đông...
 
Cầu cho nắng qua miền em
Trời xanh có mây hồng lên
Đường đi có hoa vàng chen
Ngày vui bướm ong rộn ràng...
Cầu cho tóc em hoài bay
Dù trên phố mưa chiều nay
Dù năm tháng mưa còn dài
Cầu cho tóc em đừng phai...

Nằm nghe tiếng mưa buồn rơi
Từng giọt từng giọt chia phôi
Cố nhân nghìn trùng xa vời
Biết còn nhớ chăng tình tôi?

Nghe tiếng mưa đêm...
                            06/01/2010
Cũng vẫn là... cái nỗi nhớ cũ ấy,
biết quẳng nó đi đâu bây giờ?
 


Cỏ-         

-----------------------------------------------------------------------------------------------

COMMENT:                                                                                                          

Du ca at 12/03/2011 01:49 pm comment
Thì Cỏ đã quăng nỗi nhớ vào thơ, và ít ra cũng đã có người bâng khuâng cùng Cỏ, ah không, bâng khuâng cùng thơ của Cỏ
Cỏ at 12/04/2011 01:19 am reply
Bạn yêu Phú Quang. Yêu Từ Công Phụng. Hát Đêm Đông của Nguyễn Văn Thương. Gọi nắng trên vai em gầy... Câu blast cũng là lời ca cỏ nhìn thấy bên nhà Bạn... Chiều nay em ra phố về/ Thấy đời mình là một quán không... Và, Bạn ghé thăm nhà cỏ... bâng khuâng một chút với nỗi nhớ của chỉ riêng mình cỏ này. Chừng đó cũng đã đủ để cỏ nói với Bạn lời CẢM ƠN rồi đấy! cỏ-
tieumuoi at 12/03/2011 05:37 am comment
Nghe tiếng mưa đêm... 06/01/2010 hi...muoi thấy rùi nhưng tại huynh nói ..  Cũng vẫn là... cái nỗi nhớ cũ ấy,..nên muoi tưởng cũng đang ...mưa ngoài trời và mưa trong lòng ...í  woaaa...huynh cỏ thiệt là Xí Ngầu và Man lì nhe   
Cỏ at 12/03/2011 05:45 am reply
Tức là huynh có cơ "măm xịt" được cí cô Mẽo kia có phẩy hem? (Mà Tiểu Muội hỏng ngủ sao? Hay là đã dậy sớm tập thể dọc roài?)
DHV at 12/03/2011 04:31 am comment
Ta quên  nhà ngươi là Cỏ nên yếu đuối, hay bị giật mình
Cỏ at 12/03/2011 05:22 am reply
Nhìn kỹ lại coi, coi cỏ ta có "ăn xịt" nỗi nhà ngươi hay không? Mà kiu "yếu đuối"..., hử? Có thấy "súng ống" ta đeo đầy... ở bên trong người không? Măm măm...
DHV at 12/03/2011 12:31 am comment
Gửi cho Cỏ nhà ngươi chút mưa để đi trọn gói với bài thơ của nhà ngươi...
Cỏ at 12/03/2011 04:28 am reply
Củm ơn Đỡ-Hờ-Vy nhà ngươi à! Nhưng mà mưa... to quá, lại còn sấm chớp đùng đoàng đi kèm theo nữa, làm ta cứ giật hết... cả mình
Cô nhỏ at 12/01/2011 10:19 pm comment
"Cầu cho nắng qua miền em. Trời xanh có mây hồng lên. Đường đi có hoa vàng chen. Ngày vui bướm ong rộn ràng... Cầu cho tóc em hoài bay. Dù trên phố mưa chiều nay. Dù năm tháng mưa còn dài. Cầu cho tóc em đừng phai..." Dịu dàng đến nao lòng....
Cỏ at 12/02/2011 05:35 am reply
Dịu dàng... thế, thì nên ... hay là không nên ... hả Cô nhỏ...?
tieumuoi at 12/01/2011 05:41 pm comment
ack...đang mùa đông dưới 0 mờ cũng có .... Mưa vẫn rơi rơi triền miên ....sao huynh... thợ chi mừ sậu rựa 
Cỏ at 12/01/2011 06:13 pm reply
Chời, Huynh đề ngày 06/01/2010 ở dưới đó thôi! Bài viết hồi năm ngoái... vào một đêm mưa bùn bùn, lúc huynh nằm khèo trong phòng khách sạn ở bên bờ biển Hắc Hải đó chớ! Thành phố Sochi miền cực nam nước Nga này thường rất ấm áp, kể cả khi mùa đông... Hello Tiểu Muội!
lãngtử at 11/30/2011 07:53 pm comment
LT nói thía nà cóa í muốn thử nòng mí "quân địch" đó chớ...Sách có câu "Binh bất yếm trá" cho nên chủ í nà "dụ rắn ra khỏi hang" là hyn đệ mềnh tha cái hồ mà rữa( í quen phởi là tha hồ chặt chém mí đúng). Chớ ta mà xuất chiu thì ngu giề để Cỏ biết mà đề cái phòng chớ hỉ?...he he . Định hỏi Cỏ câu ni không xí nữa là quên mất: Có phổ nhạc cái bài thơ này hem dị? Khi nầu phổ xong đưa ta hót cho nghe...hehe. đứng trên đỉnh Hải Vân hót cho nó máu. Trong cơn mưa rơi rơi Sầu nào lên chơi vơi Giọng ca ai buông lơi Đàn ngân lên cao vời .................................... Lòng Cỏ rối tơi bời (Hát tiếng Huế cụng dc mà Trung cũng dc)
Cỏ at 11/30/2011 08:30 pm reply
Ha ha ha... Đại ca mờ họt bằng tiệng Huệ, thị nọ sẹ ra mận ri nệ: Trọng cơn mưa rợi rợi. Sậu nầu lên chợi vợi. Giọng cà ai buộng lợi. Đàn ngận lến cạo vợi ........................................ Lòng Cọ rỗi tơi bợi ........................................ Hợi hợi hợi... ợi ợi ợi... đợi đợi đợi... Ha ha ha...
Du ca at 11/30/2011 05:29 pm comment
Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa!
Cỏ at 11/30/2011 05:45 pm reply
Mưa rơi trong ta rơi từng hạt nhỏ... (Mưa rơi trong ta mưa từng hạt nhỏ... Mưa bay trong ta mưa từng hạt nhỏ...) 
*Tự dưng cấp thời cỏ không nhớ cho chính xác được... Welcome! Chào Du ca... nhé!
DHV at 11/30/2011 01:47 am comment
Thơ của Cỏ lơ phơ phất phờ. Trong nắng Cỏ cũng lờ phờ phất phơ... 
Bà con dạo này ghê gớm nha, thơ hay thế mà cứ đòi chém tới nơi, thôi ta đi dzìa chứ khg thôi lãnh đạn
Cỏ at 11/30/2011 05:29 pm reply
Ừa, Thích thì đi dzìa đi. Súng ống đao búa của ta để lại đó... để ta còn nghinh chiến dzới "quân địch". Đỡ-Hờ-Vy nhà ngươi thấy ta lâm nạn nên bỏ mặc... có phẩy hem? Tiếc là ta đã không bắn cho tan bành xác pháo nhà ngươi ra hồi đó cho rồi..., hừ! *Còng cí giề mà: Thơ của Cỏ lơ phơ phất phờ. Trong nắng Cỏ cũng lờ phờ phất phơ... hả? ... lờ phờ phất phơ hồi nầu????????
Thảo Nguyên at 11/30/2011 01:14 am comment 
Đây là bài hát hay sao vậy Cỏ? Giá có cây đàn ghi-ta nhỉ!
Cỏ at 11/30/2011 06:41 am reply 
Lúc viết chỉ nghĩ là viết thơ, nhưng hóa ra lại có được chút ít nhạc điệu. Có người bạn cũng đã khuyên cỏ phổ nhạc cho nó! cỏ đang xem xem... có thể cỏ sẽ phổ. *Đi chơi về vẫn còn vui vẻ chứ? Bé con TN xinh lắm nghe! Mẹ có xinh bằng thế không?
saobien at 11/29/2011 11:06 pm comment
Nghe giàu nhạc tính quá Cỏ huynh ui. Nỗi nhớ biết bao giờ nguôi? Mà thơ vần bằng nhiều ghê á, coi chừng bà con chém phằng phằng
Cỏ at 11/30/2011 05:57 pm reply
À... Vần bằng 100% cho nó lững lơ con cá đuối, đắm đuối con cá chuối, lủi thủi con cá chuồn, cho nó chơi dzơi... chơi dzị mà! Mà Sao Biển có ý định chém hem? huynh hok sợ..., huynh võ trang đầy ngừi òi... Zô đi...
lãngtử at 11/29/2011 10:59 pm comment
Định soạn nhạc hay sao mà có bài như thế vậy Cỏ? Nghe vần bằng đầy lên trên thơ. p/s mún chém hem?
dainhanming at 11/29/2011 10:12 pm comment
Nằm nghe tiếng mưa buồn rơi. Từng giọt từng giọt chia phôi. Cố nhân nghìn trùng xa vời... Biết cỏ nhớ da diết lắm rồi muốn mang một bầu rịu quý đến hầu cho người vơi nhưng bên trời tây tuyết đã phủ trắng rồi làm sao ta tìm được dấu chân của đạo sỹ cỏ (cái này lấy cái tứ thơ của Vi Ứng Vật để bình lựng cái tứ thơ quá xúc cảm của huynh, đệ có tấm lòng như vây đó, ưa vậy đó huynh, huynh nhận đệ một chung rượu nghìn trùng xa cách mang tới nhé)
Cỏ at 11/30/2011 06:40 pm reply
Đọc cí còm ni của Đệ... Nhớ lại hồi còn học ở Huế: tối nào cũng ra cái quán nhỏ nơi góc đường Nguyễn Huệ - Lý Thường Kiệt uống rượu suông. Đám bạn cũ ngày ấy giờ tứ tán... Huynh cũng thèm... một lần nào về ngồi cùng Đệ trên đỉnh đèo Hải Vân, nhìn trời mây... mà uống chén rượu của người tri kỷ vậy! Chứ cũng đã thấy bắt đầu nhớ nhớ cái câu thơ đọc từ hồi còn trai trẻ: "Đêm nằm gối tay nghe đường máu chảy/ Trong tim con ngựa mỏi muốn quay đầu..."
HOA TULIP at 11/29/2011 09:06 pm comment
Đi gùi nước suối zìa châm zô rịu cần cho Cỏ ún cả đêm nha!
Cỏ at 11/29/2011 09:24 pm reply
He he... Nhưng mà sao có nhõn... một em hà?
HOA TULIP at 11/29/2011 08:39 pm comment
Thoai! Bê rịu cần chính hãng Con zoi bản Đôn sang cho huynh ún tưng tưng lấy sức đỡ gạch, đá, lựu đạn cay nhé! Lip hẻm chém huynh đâu. Lip ...sợ. 
Cỏ at 11/29/2011 08:59 pm reply
Ui, Rịu nầy uống cả đêm được òi. Thế còn con gái... trẻ Bản Đôn theo để hầu rịu đâu?
HOA TULIP at 11/29/2011 08:25 pm comment
Hờ! Lip đọc rùi! Nhưng Cỏ bẩu: "Thơ chỉ để cảm chứ không bình" nên Lip cảm rùi Lip mần think nhen! 
Cỏ at 11/29/2011 08:33 pm reply
Là nói bình lựng... theo kiểu sách vở, giáo điều... í chứ! Còn có nói bình lựng như của Lipem đâu? Chém đi Líp... anh cỏ chẩn bị tinh thần òi, hỏng có sao đâu...
HOA TULIP at 11/29/2011 08:22 pm comment
LIPEM được TEM nà! 
Cỏ at 11/29/2011 08:28 pm reply
Hoan hô... Lipem... 4 chữ ghé nhà huynh cỏ... Nầu, rịu nầu... (cí rịu nầy là rịu cần Tây Nguyên đun nóng lên đấy! Uống say... say... à...!)

*"Nghe tiếng mưa đêm..." đã được một Nhạc sĩ ở Nhạc viện Sài Gòn phổ nhạc. Xin cảm ơn Nhạc sĩ! Cỏ-